Chương 1: Bị lừa đảo khai hàng ~ tới đây chơi nào! ~. Chương 2: Địa lao. Chương 3: Lần đầu gặp gỡ. Chương 4: Vấn tội. Chương 5: Ra khỏi tù. Chương 6: Xét xử (1) Chương 7: Xét xử (2) Chương 8: Tĩnh dưỡng. Chương 9: Danh kiếm. Musasa 120g - Cà phê Hảo Hạng Rwanda (Specialty Coffee) Exquisite®. 188,000₫ 119,000₫ -37%. Những hạt cà phê có hương thơm nồng nàn và ngon nhất trong vùng thuộc giống Red Bourbon, trồng trên độ cao hơn 2.000m ở Musasa, phía Tây Bắc nước Rwanda, Châu Phi. Đặt giả thiết người được yêu cũng nghiêng về người đi yêu điên cuồng như vậy. Trong vài ngày, trong một giờ, không, trong khoảng khắc - vì có thứ gọi là tình yêu từ cái nhìn đầu tiên - người đàn ông và người phụ nữ này, hai cá nhân không liên quan, có thể chưa từng bao giờ nhìn thấy nhau trước đây Các đơn vị, nhà hảo tâm tiếp tục giúp nạn nhân chất độc da cam/dioxin. Ngày 9/8, Hội Nạn nhân chất độc da cam/dioxin và Hội Chữ thập đỏ TX Sông Cầu tổ chức thăm hỏi, tặng quà cho 130 gia đình có người thân bị phơi nhiễm chất độc da cam/dioxin ở 13 xã, phường trên Tổng hợp các bài phát biểu cảm ơn hay nhất Bài phát biểu cảm ơn là lời cảm tạ chân thành của người phát biểu đối với các cá nhân, cơ quan tổ chức có nhiều đóng góp vào sự phát triển của bản thân hoặc cho đơn vị, tổ chức. Sau đây là một số bài phát biểu cảm ơn hay nhất do chúng tôi tổng hợp gửi đến các bạn. Bài phát biểu cảm tưởng của tân sinh viên Cậu đã từ bỏ công việc nội trú ở bệnh viện đại học và trở thành một bác sĩ da liễu đắt khách. Trong lúc cậu ta gặp phải nhiều biến cố vì hiện thực tàn khốc, một trí tuệ nhân tạo đời mới, "A.I. - Ronnie", đã đến với cậu ta. Và như thế, cuộc phiêu lưu của cậu ta để trở thành một bác sĩ hoàn hảo đã bắt đầu lại lần nữa Danh sách chapter xoPxz. Hảo Nhân Nan Vi– Dịch Nhân Bắc –Tác giả Dịch Nhân BắcThể loại hiện đại đô thị , nhất thụ nhất công , mỹ công sửu thụ , đại thúc Hiểu Vĩ công x Hác Hảo thụDịch giả QT ca ca bản QT được lấy từ bạn banzaihoi. Cám ơn bạn nhiềuBiên tập Ito_chanBeta JinheeThực hiện ebook bởi ánHác Hảo, một kẻ nhà quê bình thường, lương thiện, chỉ vì bị cha mẹ hãm hại mà phải gánh lấy số nợ khổng lồ, từ đây bắt đầu những ngày tháng bi thảm không có thiên cũng chỉ vì vô tình cứu được cái mạng nhỏ của tên đại ca hắc bang anh tuấn, trẻ tuổi, cho nên càng khó trở lại cuộc sống yên bình như trước!Một đẹp, một xấu; một giàu, một nghèo; câu chuyện giữa bọn họ cuối cùng sẽ ra sao?!Lão già– Ở trong mắt Triệu Hiểu Vĩ, hễ đàn ông nào vượt quá hai mươi lăm tuổi thì đều được xem như lão già. Diện mạo bình thường, thân hình cũng có chút cao ráo, mỗi tội gầy quá. Nhưng kiểu tóc…Hắn để kiểu húi cua sao? Hắn là người thời đại nào vậy? Đống quần áo này là gì đây? Hàng mua bên lề đường? Còn đôi chân kia đang mang cái quỷ gì thế?Triệu Hiểu Vĩ bắt đầu nổi cáu, sao mình lại xui xẻo được anh hai nhà quê này cứu giúp chứ! Tốt xấu gì ngươi cũng nên có bộ mặt dễ coi chút được không? Nếu không thì ngươi làm sao kêu ta lấy thân báo đáp được?Thấy Triệu Hiểu Vĩ đột ngột quay đầu chỗ khác, không thèm nhìn trừng trừng mình nữa, Hác Hảo thở phào một hơi. Ánh mắt người này thật đáng sợ! Lưng mình sởn hết gai ốc rồi……[hide hide=”reply”]Epub – Mobi[/hide] Triệu Hiểu Vĩ gần như chết lặng khi nhìn thấy con người ngồi trước mặt mình đang cắn lấy mạch máu trên cổ tay của bản thân, trong miệng đầy máu vẻ mặt thõa lên phía trước nắm lấy mũi của Hác Hảo, làm Hác Hảo vì không thở được phải mở miệng ra, hàm răng vừa rời khỏi thì lộ ra cổ tay đã bị cắn đến huyết nhục mơ cái khăn trải giường quấn chặt lấy vết thương không cho máu tiếp tục chảy ra. "Anh không thấy đau sao? Tên ngu ngốc này, đồ điên!" Nhìn vẻ mặt đờ đẫn của Hác Hảo, Hiểu Vĩ biết hắn có điểm nào không ổn rồi. Vì đề phòng Hác Hảo lại tự tổn thương bản thân, thời điểm Hiểu Vĩ đang chuẩn bị đánh bất tỉnh Hác Hảo để đưa hắn đến bệnh viện thì ...Hai mắt Hác Hảo chợt nhắm lại, nhẹ nhàng thốt lên hai tiếng cực kỳ rõ ràng " ...... xin lỗi ...."Ngươi nghĩ ta nói đúng rồi sao? Tại sao? Tại sao lại xin lỗi ta? Bởi vì ngươi đã dùng dao đâm ta?"Em không muốn giết anh đâu ...... anh hai ..."Anh hai? Hắn có anh hai? Hắn đã giết anh mình sao? Này là chuyện gì chứ?Nước mắt hòa với máu như một bức tranh thê lương trên gương mặt Hác Hảo dùng bàn tay đã nhiễm đỏ máu của mình nắm lấy cổ tay Hiểu Vĩ "Anh, ...... mang em cùng nhau đi ..., anh... a Hảo rất nhớ anh, anh hai ... Xin anh ...... hãy mang em đi theo với ..., bọn họ đều khi dễ em, .... em .... anh hai ... cứu a Hảo ...... anh ơi...."Tựa như một đứa trẻ đang Vĩ lùi về sau, hắn không hiểu tại sao bản thân lại cảm thấy đau tay vươn ra không được nắm lấy, hụt hẫng! Ánh mắt Hác Hảo tràn đầy đau khổ tuyệt vọng "Anh ...... anh không tha thứ cho em phải không? ....... Ô......."Bờ vai không ngừng run rẩy, Hác Hảo tuyệt vọng khóc thút khóc, đừng khóc, van cầu người đừng khóc nữa! - Một cảm giác xa lạ không rõ ràng chợt dâng lên trong lòng ngực Hiểu Vĩ. Ngẩn người trong chốc lát, hắn giật mình nhớ đến còn phải đưa Hác Hảo đến bệnh thêm khăn trải giường quấn lên vết thương nơi cổ tay trái của Hác Hảo, phòng ngừa máu chảy ra quá nhiều, vừa mới khom lưng chuẩn bị ôm lấy người đang khóc thương tâm gần như muốn ngất đi thì Hác Hảo đột ngột mở to hai mắt nhìn Hiểu Vĩ, một hồi thật lâu sau tự nhiên khóc lớn "Anh......!" Hai tay lập tức gắt gao ôm lấy thắt lưng của Hiểu Vĩ "Anh ......! Anh ......! Em rất nhớ anh......! Rất nhớ anh!Anh hai! Ôm ...em, ôm chặt ...em đi! Đừng bỏ em lại một mình nữa! ....Đừng làm vậy nữa!"Không thể vùng ra song chưởng đang buộc chặt lấy mình, Hiểu Vĩ hét lớn trong lòng - Ta không phải là anh của ngươi! Ta là Triệu Hiểu Vĩ! Chết tiệt!Mặc dù trong lòng liên tục mắng chửi nhưng cánh tay của Hiểu Vĩ lại không hề lơi lỏng. Lần đầu tiên, Hiểu Vĩ muốn tìm hiểu tường tận quá khứ của Hác Hảo, người này rốt cuộc đã trải qua những chuyện gì? Tại sao hắn lại đột nhiên nói chuyện được bình thường? Chẳng lẽ từ trước đến giờ đều là hắn giả vờ hay sao? Nhưng mà không giống a! Này...rốt cuộc thì đã xảy ra chuyện gì?-Đặt Hác Hảo vào trong xe, một nam nhân hai mươi mấy tuổi lại ôm chặt lấy hắn không chịu buông tay. Hai cánh tay gắt gao chế trụ thắt lưng của Hiểu Vĩ, không còn cách nào khác, Hiểu Vĩ buộc lòng phải cố hết sức lục lọi cái điện thoại di động dự phòng trong xe, từ lúc sinh ra đến nay lần đầu tiên trong đời hắn bấm số "120".Không tới mười lăm phút sau, tiếng xe cấp cứu đã vang vọng trong đêm khuya tĩnh lặng khắp khu phố nhà Hiểu đường đi bệnh viện, Hác Hảo bị tiêm một mũi an thần, an tĩnh tiến vào giấc ngủ. Đến lúc này Hiểu Vĩ mới nhận ra bản thân vẫn đang mặc bộ đồ ngủ in hình nhân vật hoạt hình, chả trách sao các nhân viên y tế nãy giờ cứ nhìn hắn bằng cặp mắt kì quái. - Hừ! Có cái gì đáng tò mò chứ! - Trong lòng Hiểu Vĩ hét Vĩ hiện tại vô cùng hoang mang, dị thường hoang phải vì chuyện đầu bếp của Thần Nông Giá đột ngột biến mất làm cho khách hàng oán giận không thôi, cũng không phải vì tiểu Huy cứ hai ba ngày là gọi điện thoại cằn nhằn hỏi hắn Hác Hảo đang ở đâu, càng không phải bởi vì phiền toái do lão cha ở nước ngoài gây ra, đương nhiên cũng không phải vì chuyện công việc mà phiền là này ......"Anh, đưa em về nhà có được không? Em không thích chỗ này, hắc hắc, không tự do ai......" Đại nam nhân ngồi trên giường ngây ngô cười."... Bây giờ em đang bệnh, chờ chừng nào hết bệnh rồi anh sẽ mang em về nhà.""Anh, xem nè, trên người em có thật nhiều dấu vết kì lắm, thoạt nhìn giống dấu răng a, có phải là bị quỷ cắn hay không?" Cởi áo, lộ ra thân hình trần trụi, chỉ chỉ vào những vết ửng đỏ trên người cho Hiểu Vĩ xem."Quỷ?" Hiểu Vĩ khó hiểu."Ân. Anh đã quên bây giờ đang là tháng bảy sao? Đại quỷ tiểu quỷ đều lang thang dạo chơi bên ngoài này. Lần trước em ngủ ở ngoài màn lý còn bị chúng cắn một cái a.""Lúc nào?" - Là tên vương bát đản nào chứ!"Hai năm trước đó, anh quên thật rồi. Là anh nói em bị quỷ cắn mà."Hai năm trước? Hai năm trước của ngươi rốt cuộc là cách đây mấy năm chứ?"Anh hai, anh đi đâu thế? Em cũng đi nữa." Nam nhân vội vàng nhảy xuống giường tìm đôi dép lê."Anh đến công ty làm việc, em đi theo làm gì?""Đi làm? Không phải anh đang đi học sao?""Anh đi làm rồi!" Nổi gân xanh."Úc, không hổ là anh hai nha, nhanh như vậy đã có thể đi làm rồi. Mẹ nhất định rất vui đi, ha hả, mẹ trước đây hay nói em ở nhà chỉ biết ăn trắng thôi. Anh hai, em cũng muốn đi làm kiếm tiền, như thế thì mẹ sẽ rất vui." Ánh mắt trông lòng Hiểu Vĩ khẽ xao động. "Đợi khi nào em khỏi bệnh đã.""Anh, sao bây giờ mới đến, em đợi anh lâu quá chừng." Giống một đứa trẻ cô đơn chạy đến ôm chặt lấy Hiểu Vĩ không tự nhiên ôm hắn - Từ khi nào thì động tác này lại trở nên tự nhiên đến thế? - Hiểu Vĩ tự hỏi."Thân thể sao rồi?" Sờ sờ mái tóc ngắn mềm mại của Hác Hảo."Ân, bác sĩ nói vài ngày nữa là có thể xuất viện... Anh hai, em là bị bệnh gì mới phải nằm viện vậy? Có phải tiền viện phí mắc lắm không? Nơi này thoạt nhìn bày trí rất sang trọng xa hoa, còn có ti vi màu màn hình lớn nữa, ngay cả nước tắm cũng không cần phải đun nóng lên....., mẹ.... chắc giận lắm phải không?""Sao mẹ lại giận?" Tay lấy trái quýt ở đầu giường chậm rãi lột vỏ."Ân..." Nam nhân đưa lưng về phía Hiểu Vĩ do dự trong chốc lát. "Em ngã bệnh, còn nằm ở bệnh viện tốt như vậy, nhất định là tốn rất nhiều tiền, trong nhà hẳn là sẽ rất khó khăn đi? Em út năm nay vào tiểu học, cũng cần ... có tiền, lần trước mẹ và ba đánh bài thua thiệt nhiều tiền... anh hai, anh kêu bác sĩ cho em xuất viện sớm đi, em cũng muốn kiếm việc làm để phụ giúp nhà mình nữa. Em có thể sau khi tan trường về nhà làm ruộng hoặc ra ngoài làm việc, hay là nhân lúc việc nông nhàn rỗi, em cũng có thể đi theo mấy anh trong làng làm công, .... Ân..." Miệng bị nhét vào một miếng quýt. - Ngô, hảo ngọt. - Nam nhân vui vẻ nở nụ người nhìn khuôn mặt tươi cười ngây thơ của nam nhân, Hiểu Vĩ cảm thấy trong lòng có một thứ gì đó chậm rãi lớn dần lên, vừa ê ẩm vừa mềm mại êm dịu lại vừa ôn nhu "Anh có tiền, có rất nhiều tiền, nhiều đến mức em không thể tưởng tượng được đâu. Cho nên em không cần lo lắng cái gì hết, chỉ cần yên tâm dưỡng bệnh là tốt rồi...... Quýt ăn ngon không?""Hắc ......, ân!" Cười khúc khích, ra sức gật đầu một cái."Ngoan!" Gương mặt xinh đẹp của Hiểu Vĩ hiện lên nụ cười sáng nhân nhìn ngây người. "Anh......, thật đẹp a......"-Đung đưa nhịp nhịp hai chân gác trên bàn làm việc, Hiểu Vĩ dựa vào thành ghế da cao cấp xem xét đống tài liệu mà thuộc hạ vừa đưa tới. Trong tài liệu, câu đầu tiên chính là Hác Hảo, tiếng đồn không sai, đích thật là người tốt."Hác Học đã chết?""Đúng vậy.?""Thi thể đâu?""Bởi vì lúc đó nước chảy rất xiết cho nên không thể mò vớt được thi thể.""Hác Hảo đã điều trị bốn năm với bác sĩ tâm thần?" Vuốt ve tấm hình thẻ trên tư liệu, trên hình là ảnh Hác Hảo lúc khoảng mười bảy tuổi, Hiểu Vĩ tiếp tục hỏi. - Ánh mắt này là sao ...... giống như đã từng quen biết, u ám mà không có sức sống."Đúng vậy. Vị bác sĩ kia hiện tại đang ở Mỹ.""Nguyên nhân? Vì sao hắn phải cần bác sĩ tâm lý trị liệu?""Đến từ áp lực xung quanh, đồng thời cũng bởi vì Hác Hảo tự cảm thấy tội lỗi. Hắn cho rằng chính mình đã giết chết anh trai.""Áp lực xung quanh là sao?" Hiểu Vĩ ngẩng đầu."Từ khi Hác Hảo vào trường trung cấp dinh dưỡng, hắn không hề trở về nhà. Trong ba năm học, theo như điều tra thì tất cả học phí đều do bản thân đi làm công kiếm tiền mà đóng, nông thôn đối với mấy đứa thiếu niên chưa đủ tuổi đi làm thuê thường quản lý không chặt chẽ. Về phần chi phí trị liệu tâm lý là hoàn toàn miễn phí, nghe nói là do giáo viên của hắn giới thiệu.""Tôi muốn biết chính là tại sao hắn lại rời quê, tại sao không hề quay về nhà, tại sao lại tự mình kiếm tiền đóng học phí? Người nhà hắn đâu, sao không ai có trách nhiệm gì hết vậy?" Hiểu Vĩ bắt đầu không kiên nước bọt, khẩn trương nói "Chủ yếu là do những lời đồn đãi. Có người nói là do trời cao không có mắt, để đứa con thiên tài thì chết, còn đứa vô dụng thì lưu lại; lại còn có người nói bởi vì Hác Hảo đố kị với anh trai mình, thấy anh trai ưu tú hơn cho nên mượn cơ hội hại chết anh hai. Ngay tại linh đường của Hác Học, Hác Hảo bị mẹ mình dùng chổi đánh, đuổi Hác Hảo ra ngoài, làm trò cho tất cả mọi người trong thôn xem, khiến bạn bè của Hác Học chửi hắn là hung thủ giết chết anh trai mình, còn những đứa bạn học cùng trường thì khi dễ hắn ...""Đủ rồi! Con mẹ nó! Một lũ tạp chủng!" Hiểu Vĩ chửi ầm lên, quên hẳn chính mình cũng đã từng khi dễ, chà đạp Hác nộ cùng đau lòng! Đó là lý do tại sao hắn biến thành bộ dạng như bây giờ hay sao?"Được rồi! Còn có một việc nữa, có phải hắn bị chướng ngại ngôn ngữ từ nhỏ không?""Ách, không có. Nghe nói hình như là trước mặt mọi người, hắn muốn giải thích bản thân không cố ý hại chết anh trai, nhưng lại bị mấy đứa bạn trong thôn đè xuống mặt đất rồi đổ bột ớt vào trong miệng, trong tư liệu có đề cập đến sự kiện hắn nhập viện vì chuyện này. Ngòai ra còn nghe thôn trưởng nói, từ sau khi Hác Học mất, hắn ở nhà chỉ cần mở miệng nói là lập tức sẽ bị cha mẹ hắn tát vào miệng và v..v... dần dần ..." - Lão Đại, đây đều là những gì trong tư liệu viết ra nha, ô ô, đừng nói là ngài muốn tìm người trút giận a? Ô ô, ta thừa nhận, ở thời điểm điều tra về Hác Hảo nhiều lúc chịu không nổi tức muốn chết! May mắn thay, ta không phải sinh ra ở cái địa phương khốn kiếp đó."Cậu có danh sách những người đó không?" Giơ tư liệu lên."Đương nhiên là có. Không thiếu một ai.""Tốt! Cậu làm khá lắm, cực kỳ tốt. Tôi sẽ nói quản lý Vương tăng chức cho cậu, cậu muốn phụ trách chỗ nào?""Triệu tổng.......! Cám ơn ngài đã đề bạt! Tôi muốn......." Thuộc hạ cảm kích đến rơi nước Hảo cuối cùng có thể xuất viện, ngồi trong xe jeep, hắn như một đứa trẻ hết xoay tới xoay lui rồi lại sờ cái này cái kia."Anh, xe này là của anh sao?" Quay đầu kề sát người, cười hì hì này vốn dĩ thích cười như vậy ..., đột nhiên cảm giác được Hác Hảo cười rộ lên thực yêu kiều, làm cho khuôn mặt có vẻ sinh động hơn rất nhiều. Cái này, ....chỉ là tạm thời thôi sao? Tuy rằng bác sĩ nói tình trạng này trước mắt có thể xem như ổn định, nhưng lại không biết chắc được khi nào hắn sẽ khôi phục lại "bình thường".Hiểu Vĩ đã không muốn rõ khi nào thì Hác Hảo mới được xem là bình thường hắn không phủ nhận, hắn thích tình trạng này của Hác Hảo. Dẫu biết Hác Hảo lớn tuổi hơn so với mình nhưng mỗi lần Hác Hảo gọi hắn là anh hai, trong lòng hắn lại nhịn không được có cảm giác muốn yêu thương cưng chiều Hác Hảo, đặc biệt là từ khi biết được quá khứ của Hác Vĩ tự nhủ với lòng mình chỉ là tội nghiệp hắn, giống như nhìn thấy chó con mèo con bị bỏ rơi bên đường, thấy đáng thương nên mới mang về Ngươi thương hắn như chó con, mèo con?Lắc đầu, đuổi đi tư tưởng phiền toái khác luôn lải nhải trong đầu hắn trong thời gian gần đây, kéo ý nghĩ trở lại chuyên tâm lái Hiểu Vĩ lắc đầu, Hác Hảo hỏi "Xe này không phải của anh sao?"Định thần, mới phát hiện trước mặt mình có một đôi ngươi tròn xoe đang chăm chú nhìn hắn, trong mắt tràn ngập lưu Học là loại người nào nhưng có thể khiến cho hắn mười năm rồi mà vẫn không thể quên? Hay bởi vì chỉ có Hác Học mới là thật tâm đối xử tốt với hắn, cho nên hắn mới có thể nhớ kỹ đến như vậy?"Em thích?" Cười hỏi."Ân! Thích. Xe jeep giống như xe chiến địa! Lúc chúng ta đi lên huyện chơi, em được một chiếc xe jeep mô hình thật là lớn. Anh còn nhớ không?" Vui vẻ tựa đầu vào vai của Hiểu Vĩ."Cái mô hình đâu rồi?" Cố ý lảng tránh vấn đề."Đưa cho tiểu Cẩu rồi. Anh cũng biết là nhà cậu ấy nghèo hơn nhà mình, cậu ấy sợ mẹ mình cho nên không dám vào nhà chơi chung, lúc nào cũng ghé đầu qua tường xem em chơi mô hình, vì vậy em mới .... đưa cho cậu ấy." Vừa nói vừa vươn tay dựa vào ánh mặt trời làm bóng ma đủ loại hình dạng trên đùi Hiểu Vĩ."Nhưng mà không phải em rất thích nó sao? Tặng người ta rồi thì em không còn gì để chơi nữa." Tay hắn khéo thật, không hổ danh là đầu bếp bậc một, nhìn mấy hoa văn hắn chạm trổ thì biết."Em còn có anh nha, có anh thương a Hảo là được." Hác Hảo làm nũng, cười ngu Vĩ thấy hắn làm nũng nhưng lại không thể trách, một tay điều khiển xe, một tay sờ sờ lên vành tai nộn nộn của Hác Hảo. Không biết từ lúc nào Hiểu Vĩ giống như say mê việc thưởng thức tiểu vành tai của Hác Hảo, nhẹ nhàng đánh gảy, Hác Hảo vẫn thực nhu thuận để yên cho Hiểu Vĩ chơi đùa với tình hoàn toàn tín nhiệm kia làm cho đáy lòng của Hiểu Vĩ sinh ra một cỗ cảm giác thõa gian chậm rãi trôi qua, cũng đã hơn một tháng kể từ khi Hác Hảo xuất viện, Hiểu Vĩ dần dần thích ứng với cuộc sống "anh em" của hai người. Hắn vốn dĩ là con một, không có anh chị em, một cuộc sống gia đình như thế này làm hắn cảm tràn ngập cảm giác mới như vậy hắn bất tri bất giác không nhận ra ,một "lão nam nhân" có tên Hác Hảo từng chút từng chút một lén lút đi vào sinh mệnh của máy tính, Hiểu Vĩ đọc những tư liệu tin tức mới nhất của công ty, thỉnh thoảng gõ gõ bàn phím, ghi chép cái gì đó. Đôi lúc hắn cầm điện thoại nhắn tin chỉ thị, sau đó lại quay về máy tính tiếp tục thẩm duyệt. Công việc khô khan như vậy chiếm hết tâm trí của Hiểu Vĩ hết bốn năm tiếng đồng việc được một lúc, đầu óc lại bắt đầu miên man. Ngồi trước bàn, Hiểu Vĩ lâm vào trầm phải làm gì đây? Chẳng lẽ cứ giữ Hác Hảo ở trong nhà mãi như vậy sao?Ta rốt cuộc đối với hắn có bao nhiêu tình cảm? Tại sao vẫn giữ lại hắn? Không phải lúc trước đã muốn tống hắn đi sao? Cái cảm giác chán ghét hắn trước kia biến đâu mất rồi? Đã đi nơi nào? Vì sao ta lại đem một người từng muốn giết mình ở lại bên cạnh? Vì cái gì cứ như vậy mà dễ dàng buông tha hắn?Là thông cảm sao?Triệu Hiểu Vĩ ta đây từ khi nào lại có loại tình cảm xa xỉ như vậy? Thật là buồn cười!Thế thì ta hiện tại còn chán ghét hắn không?Cố gắng suy nghĩ những chỗ đáng ghét khác của hắn ......Nhưng mà tại sao trong đầu lại hiện ra vẻ mặt lưu luyến của hắn, còn có đôi mắt đơn thuần không chút dơ bẩn kia .... ?Từ bao giờ bên cạnh ta từng có loại người như vậy xuất hiện? Loại người như vậy vốn dĩ đã không còn tồn tại trên đời này nữa!Vì sao hắn sinh trưởng ở hoàn cảnh xấu xa như vậy nhưng tính cách lại không bị vặn vẹo, biến chất? Vì sao hắn đã từng trải qua nhiều chuyện như vậy nhưng đều có thể kiên cường vượt qua? Thật khiến người ta đau lòng! Vì sao hắn chưa từng hướng đến ta giải thích lấy một lời? Vì cái gì phải yên lặng thừa nhận hết thảy? Vì sao lại một mực không chịu cúi đầu với ta, dù rằng bản thân đã đến đường cùng?Hác Hảo ơi là Hác Hảo, rốt cuộc thì ngươi là loại người gì đây...?!!!Vì sao làm cho Triệu Hiểu Vĩ ta hết lần này đến lần khác phải đau đầu? Vì sao lại làm cho ta dao động như thế? Vì sao lại ảnh hưởng đến tâm tư của ta chứ?Tóm lại thì ngươi đã sử dụng yêu thuật gì với ta? Làm cho ta đối với một lão nam nhân tầm thường như vậy nhưng lại ......sinh ra dục vọng!Đây cũng là điều mà Hiểu Vĩ nhất thời không thể lý giải nổi. Hắn không rõ tại sao bản thân đối với cái lão thổ quê mùa thiếu tư sắc kia nhưng lại nổi lên "thú tính", hơn nữa lần đầu tiên gặp đã cảm thấy vô cùng chán đi, đừng suy nghĩ nữa. - Lắc đầu, chịu không được đầu óc cứ đầy ngập những câu hỏi không thể giải thích nổi. - Con bà nó, càng nghĩ càng đau đầu!Dù sao chỉ là thêm một miệng ăn trong nhà mà thôi, Hác Hảo còn có thể giúp ta dọn dẹp nhà cửa, đồng thời nấu đồ ăn cho ta, giữ Hác Hảo lại thì cũng chẳng tổn hại cái gì. Vậy thì tạm thời cứ để hắn ở lại đây đi, chờ đến lúc hắn khôi phục bình thường trở lại ...... đến đó tính sau!OK! Cứ như vậy cốc", tiếng đập cửa nhẹ nhàng."Chuyện gì? A Hảo."Một cái đầu nhỏ thò vào "Anh, tối nay anh muốn ăn cái gì? Mình đi siêu thị được chứ? Tủ lạnh đã không còn thức ăn nữa rồi.""Thật sao? Ách, em đợi anh một chút. Anh lấy xe rồi chở em cùng đi." Vội vàng thu thập qua loa tư liệu trên đừng có ăn vụng nữa! Thật là, đồ ăn còn chưa nấu xong mà anh đã 'nhấm nháp" hết rồi." Cầm lấy cái giá khẽ gõ lên bàn tay đang lén lút thò vào thức ăn trên bàn."Ô......! Đau quá! Anh đói bụng ~! Hôm nay người ta làm việc thực vất vả, tiêu hao năng lượng nhiều lắm, giờ cần phải bổ sung a!" Nam nhân già mồm phản ứng lại."Anh cũng không thể đợi thêm 20 phút nữa sao? Đi ra ngoài, nếu không thì tối nay em cho anh uống nước lã trừ cơm luôn." Hác Hảo nghiêm mặt. - Lần trước cũng thế này, lần nào cũng vậy hết. Anh hai từ bao giờ đã không hiểu quy củ gì hết vậy? Nếu để mẹ thấy thể nào cũng bị mắng chết mất."Không, không thể nào. A Hảo hiền lành tốt bụng của anh sao có thể nỡ lòng để anh uống nước lã trừ cơm chứ? Ô ô ô! Đúng là không có lương tâm mà!!!" Một tay che mặt giả khóc, một tay không quên duỗi ra vươn tới đĩa đồ ăn trên bàn. - A Hảo làm đồ ăn ngon như vậy, ta làm sao có thể từ bỏ ngươi được nha."Anh hai, anh đừng vừa khóc vừa ăn vụng có được không? Thật khó coi chết đi được!" Hác Hảo nhịn không được cười rộ lên. "Được rồi, anh dọn chén ra bàn đi, em làm xong chỗ thức ăn này là mình có thể ăn được rồi."Vừa nghe sắp được ăn cơm, mặt mày Hiểu Vĩ lập tức hớn hở "Tuân lệnh!" Làm một động tác chào của quân nhân, Hiểu Vĩ vui vẻ nhảy nhót chạy ra ngoài. Một lát sau lại chạy vào. "Hắc hắc,... quên lấy chén."-"Anh hai, vì sao không để ba mẹ và em út đến đây ở chung? Nhà đẹp như vậy ...,lại rất rộng nữa." Bới một chén cơm đầy cho Hiểu Vĩ, Hác Hảo do dự hỏi."Ngô ......, anh không thích ở chung với mấy người già. Hơn nữa bọn họ cũng có cuộc sống riêng của bản thân." - Vợ chồng Hác Chí Quốc chắc bây giờ đang khổ công làm việc để trả nợ. Tiểu Vương hình như có nói đã giúp cho bọn họ tìm được một công việc "không tệ" đi. Không biết bọn họ có thể chịu nổi đến khi nào đây?"A...... là vậy sao ..." Đưa chén cơm cho Hiểu Vĩ xong, Hác Hảo gục đầu xuống."Sao vậy? Em muốn ở cùng họ?""Nga ... cũng không phải. A ... anh đừng hiểu lầm, em không phải có ý này. Ba mẹ rất thương anh, nhất định là rất muốn ở chung với anh, cho nên ...em ..., về phần em ......" Hác Hảo khẩn trương - Anh hai sẽ không hiểu lầm là mình muốn đến ở chung với ba mẹ đó chứ?"Từ từ nói, từ từ thôi, đừng nóng vội." Hiểu Vĩ dần phát hiện, chỉ cần Hác Hảo khẩn trương thì nói chuyện sẽ không rành mạch. - Đây là di chứng của sự kiện kia hay sao? Thế nên mặc dù Hác Hảo có trở lại mười năm trước nhưng vẫn bị ảnh hưởng?"Hắc hắc ......" Hác Hảo nâng chén cơm, cười khúc khích. - Tuy rằng bề ngoài của anh hai thay đổi nhiều nhưng vẫn rất quan tâm đến mình như xưa. Mình, mình yêu anh hai nhất nam nhân có vẻ ngoài đã hơn hai mươi lăm, nhưng nội tâm chỉ là một đứa trẻ mười lăm mười sáu tuổi, trong lòng Hiểu Vĩ chợt dâng lên một cảm xúc không nói nên lời. Không hiểu vì sao, hắn đột ngột bắt đầu có điểm hoài niệm cái kẻ dù cho hắn có nói gì đi chăng nữa thì vẫn thủy chung bảo trì biểu tình khô khan yên lặng là năm! Không, bi kịch kia lại có thể hoàn toàn biến một người vốn dĩ ngây thơ thiện lương thành cái bộ dáng đó? Trừ bỏ bên trong vẫn còn tồn tại tâm tính tốt đẹp ra, hắn còn để lại cái gì nữa ......?-"Anh hai? Anh hai! Điện thoại reng kìa, không chừng là tìm anh đi?" Hác Hảo kêu cái tên đang ăn cơm ngon lành lại tự dưng ngây người thoại? A ... a, để anh nghe. Em ăn cơm tiếp đi." Hiểu Vĩ đứng lên đi nghe điện thoại. - Giờ này mà ai còn gọi điện đến chứ? Là tiểu Huy sao? Hắn lại muốn hỏi Hác Hảo ở đâu sao? Ta nên trả lời hắn như thế nào đây? Tiếp tục lừa hắn? Hình như cũng không cần thiết phải làm vậy ......"Triệu Hiểu Vĩ nghe." Hiểu Vĩ cầm điện thoại lát sau ......"Ừ, là như vậy sao? Ân, phiền cậu rồi, mong cậu giữ kín chuyện này cho.... A, làm sao làm sao, tất cả mọi người đều cần phải ăn cơm thôi mà, .... Tốt, bữa nào đi ăn chung một bữa đi, mọi người tụ tập lại... Tốt, không thành vấn đề, tôi thực mong chờ đến hôm đó. Hôm nay cậu phụ trách? .... Ân, ....... Hiểu rồi. Như vậy đi, lát nữa gặp!" Treo điện thoại lên, Hiểu Vĩ thần sắc cổ quái nhìn về phía bàn ăn nơi Hác Hảo đang chương 11 Thấy Hiểu Vĩ trở lại, Hác Hảo nhìn hắn tươi mắt Hiểu Vĩ đầy vẻ khó xử nhìn Hác Hảo, sờ sờ đầu của hắn nói "Anh có việc gấp cần phải xử lý ngay, chút nữa anh về thì em hâm nóng lại giúp anh . Được không?""Ân, anh đi cẩn thận." Hác Hảo gật xe đến đồn công đứng trực trong đồn, Lý Hồng Tâm vừa thấy Hiểu Vĩ đến liền vội khoát tay, vừa cười vừa nói "Đã lâu không gặp, cậu bạn của tôi."Hai người hàn huyên vài câu rồi đi vào vấn đề chính."Cậu nói đã tìm được chứng minh thư cũ của tôi rồi à? Chuyện là như thế nào?" Hiểu Vĩ không thể kiên nhẫn mà khẩn trương hỏi han."Được rồi, ngồi xuống nào. Chuyện là như thế này." Tự rót cho mình chén trà, Lý Hồng Tâm cũng ngồi xuống."Trong khoảng thời gian này, chúng tôi theo đuổi một vụ cho vay nợ trái phép, cho nên trong quá trình điều tra thì tình cờ phát hiện được. Nhớ lần trước chúng ta họp lớp, cậu có nói là đã bị trộm mất ví tiền, tôi liền lưu dãy số chứng minh thư của cậu lại, không ngờ cũng có lúc hữu dụng.""Vay nợ?""Đúng vậy. Khi lục soát ở nhà của một tên chuyên cho vay nợ, chúng tôi phát hiện ngoài tiền vàng còn có một cái đĩa, trong đó lưu trữ chứng minh thư của hai mươi mấy người. Hình như tên đó đã làm gì đắc tội người khác, khiến toàn bộ chứng cứ phạm tội của hắn đều bị chúng tôi dễ dàng tìm được. Hắn bị ghép tội cho vay mượn nợ phi pháp, đồng thời còn tìm được chứng minh thư của cậu giữa đống chứng minh thư kia ." Mở ngăn kéo, Lý Hồng Tâm đưa chứng minh thư cho Hiểu Vĩ xem."Có biết ai đã mượn không?" Nhìn tấm chứng minh thư mà mình đã đánh rơi hơn nửa năm, Hiểu Vĩ thần sắc phức tạp hỏi."Ân, để tôi tra một chút. Lá gan của tên kia rất nhỏ, hỏi một chút là khai ra hết, bao nhiêu tư liệu của khách vay nợ cũng đều do hắn khai ra. Kẻ dùng chứng minh thư của cậu là một tên lưu manh bỏ học giữa chừng, hiện tại tôi đã mượn cớ kêu hắn lên, đang ngồi ở trong phòng tạm giam. Hỏi hắn từ đâu mà có được tấm chứng minh thư này, hắn nói là của 'anh hai' hắn cho mượn."Cười cười, "Có muốn đi gặp 'em trai' của mình một chút không?""A, đương nhiên!" Hiểu Vĩ đứng lên. "Tiểu Lí, thật ngại quá, tôi có chút việc muốn hỏi riêng hắn...""Ha ha, cứ tự nhiên. Hôm nay là phiên trực của tôi mà." Lý Hồng Tâm làm một động tác "xin mời", chỉ đường cho Hiểu cánh cửa phòng tạm giam ra, Hiểu vĩ bước vào. Bên trong là một thiếu niên khoảng chừng mười sáu mười bảy tuổi, đầu nhuộm tóc màu vàng dài đến vai, trên vành tai còn có một hàng khoen tai cùng bộ quần áo rộng thùng thình nhếch nhác. Thỉnh thoảng hắn lại ngẩng đầu liếc trộm về phía cửa, tâm trạng lộ rõ sự bất môi - Chỉ là một tên nhãi nhép!" 'Em trai'! 'Anh hai' của em đến rồi nè. Em thấy sao rồi?" Hiểu Vĩ khoanh tay tựa vào cạnh bàn trước mặt thiếu niên, vẻ mặt khinh khỉnh trêu niên ngẩng đầu nhìn người vừa mới đến, Hiểu Vĩ thề rằng chính mình đã nhì̀n thấy sắc mặt của hắn khẽ biến. - Hừ! Tiểu tử này rõ ràng là nhận ra ta."Như thế nào? Không nhận ra anh hai sao?" Khóe miệng nhếch lên đầu, thiếu niên cúi đầu càng thấp."Sao em lại không nhận ra anh hai của mình chứ?! Chính miệng em đã nói anh là 'anh hai' của em mà." Đá đá cái ghế mà thiếu niên đang ngồi để cho hắn ngẩng đầu hồi lâu sau - "Rốt cuộc thì các người muốn gì? Không phải kêu tôi đến đây nhận diện một chút hay sao? Tôi không có ăn trộm ăn cướp cái gì của ai hết, sao tự nhiên lại bắt tôi chứ?" Cố gắng lớn tiếng chất vấn nhằm che đậy nội tâm sợ hãi."Thật sự là cậu không nhận ra tôi? Thế cái chứng minh thư đó từ đâu mà cậu có?" Thần sắc Hiểu Vĩ bắt đầu nghiêm lại, đưa tấm chứng minh thư tới trước mặt hắn."......Tôi...không biết. Tôi...nhặt...được..." Cơ thể thiếu niên bất giác lùi sát vào lưng ghế lớn tiếng nói, mặc dù đang sợ hãi nhưng gương mặt vẫn giữ được vẻ kiêu ngạo. - Lão già này có thể làm gì được ta chứ! Cùng lắm thì 24 giờ sau vẫn phải thả ta ra thôi."Không phải cậu nói là anh hai cho cậu mượn sao? Tôi hỏi cậu một lần nữa, rốt cuộc là cậu có nhận ra tôi hay không?" Hiểu Vĩ gằn giọng hỏi."Không...không...biết..." Thiếu niên tránh ánh nhìn của Hiểu Vĩ, mắt liếc sang chỗ khác. "Oa!!! Anh muốn làm cái gì? Đây là đồn công an đó nha. Tôi còn ở tuổi vị thành niên, nếu anh dám làm cái gì với tôi, tôi nhất định sẽ tố cáo anh." Thiếu niên bị Hiểu Vĩ nắm áo liền hoảng sợ la lớn."Con mẹ nó tiểu lưu manh! Có dũng khí thì chơi với lão tử một trận xem! Nếu mày mà không nói thật, cẩn thận lão tử cho mày vĩnh viễn không thể nói được luôn! Nói! Chứng minh thư này là từ đâu mày có?!" Hiểu Vĩ đẩy niên đứng không vững, lảo đảo kéo theo cái ghế té xuống đất, liền tru lên một tiếng như heo bị thiến "Người tới a! Cảnh sát đánh người a!""Con mẹ mày! Rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt phải không?" Một tay xách áo thiếu niên, Hiểu Vĩ nheo mắt. "Tên hỗn đản, từ trước đến nay chưa từng có ai dám hồ ngôn xảo ngữ trước mặt lão tử mà thoát được. Mày có muốn nếm thử không?" Ngón tay từ từ tiếp cận thiếu niên."Ngươi ... ngươi muốn làm cái gì? Ngươi, ngươi, ngươi không phải là cảnh sát?" Sợ tới mức phát run. Tuy rằng thiếu niên không sợ cảnh sát nhưng phàm những kẻ trên giang hồ như hắn đều sợ nhất là lão đại. Hắn là cái gì chứ? Chẳng qua chỉ là một thằng nhóc lưu manh. Hắn không biết Hiểu Vĩ trước mặt hắn mới thật sự là lão đại của lão đại hắn. Hắn cảm nhận được, chọc đến Hiểu Vĩ sẽ có hậu quả không tốt đẹp ra sao."Chứng minh thư này từ đâu mà mày có?" Vấn đề này hiện tại đối với hắn cực kỳ quan trọng, vô luận là như thế nào, hắn nhất định phải biết được đáp án."........."Thấy thiếu niên vẻ mặt do dự, Hiểu Vĩ dùng lực nắm mạnh tay một cái."A a a! Má ơi!" Nhất thời thiếu niên la lớn té lăn xuống mặt đất. Nguyên lai là Hiểu Vĩ vì tức giận nên đã bóp mạnh vai trái của hắn khiến cho hắn gần như bị trật chân đá tới, thần sắc âm lãnh "Nói! Không nói thì lão tử sẽ đem hai trăm khớp xương trên người của mày chơi đùa một tí. Mẹ mày! &$%! Lão tử rất muốn xem mày còn cứng đầu đến cỡ nào."Thiếu niên đau đến muốn chết đi sống lại, thất thanh quát to " Tha mạng a! Tôi ... nói, tôi nói! Oa a......." Một bên cầu xin tha thứ một bên khóc lóc kể lể đứt quãng "Là .. Hôm đó, tôi thấy anh nằm ở ... trong đống rác... Tôi tưởng là anh say rượu... liền ...liền...""Liền tiện tay lấy ví tiền và điện thoại di động của tao có phải không? Mấy thứ đó đâu?!" Chân tiếp tục ra sức."Ô ô... đừng! Đau quá ...! Má ơi ... nhẹ ... nhẹ một chút, tôi nói. Cái gì tôi cũng nói hết! Di động bị tôi đem bán rồi ... tiền trong ví tôi cũng dùng hết ... Ví thì tôi cũng đã ném mất, mấy giấy tờ trong đó tôi định ném đi nhưng mà nghĩ đến ... mớ giấy tờ này còn có thể đem đi mượn được tiền, cho nên... Ô ..ô Má ơi...." Vẻ mặt kiêu ngạo lúc nãy giờ đã biến mất sạch sẽ, trên trán ướt đẫm mồ hôi hòa cùng nước mắt nước mũi, trông tiểu lưu manh đáng thương vạn khi nghe xong mọi chuyện, Hiểu Vĩ càng thêm tức giận. Hắn đem người nằm dưới đất xách lên, đè lưng hắn vào tường mà hung hăng đấm mạnh tới. - Mẹ nó! Khốn kiếp! Nếu như không phải tại ngươi...!"Má ơi a!!!" Thiếu niên đau đến mức ngất đi, bất quá cơn đau ở khớp vai bây giờ cũng không còn cảm giác như vứt bỏ thứ gì cực kỳ dơ bẩn, Hiểu Vĩ đem thiếu niên đã hôn mê trong tay mình ném sang một góc, phủi phủi tay như không có chuyện gì xảy ra rồi xoay người rời khỏi ha, ngươi vẫn như cũ a, thủ đoạn quả thật độc ác nha! Thế nào? Không thành vấn đề chứ?" Lý Hồng Tâm dựa vào ghế cười hì hì hỏi."Yên tâm, tôi không lưu lại dấu vết gì đâu. Tôi có làm gì thì cũng sẽ không để cậu khó xử." Vỗ vỗ vai Lý Hồng Tâm, Hiểu Vĩ nói bên tai hắn "Hôm nào tôi mời cậu và mọi người ở phòng trực hôm nay ăn một bữa."Đứng thẳng người, "Ha ha, lần này làm phiền cậu nhiều rồi, giúp tôi một cái đại ân! Cảm ơn! Về sau có chuyện gì thì cứ đến tìm tôi. Tôi phải về trước, còn có người đang đợi ở nhà nữa."-Từ bên ngoài nhìn vào thấy phòng khách hắt ra ánh đèn, bất giác từ sâu trong trái tim của Hiểu Vĩ chợt trào lên một cảm giác vừa ấm áp lại vừa ôn nhu....Hác Hảo đang xem TV thì nghe thấy tiếng mở cửa, vội vàng nhìn về phía người vừa tới. Gặp Hiểu Vĩ đã trở lại, cao hứng vui vẻ nói "Anh đã về, mọi chuyện giải quyết xong rồi sao? Để em đi hâm nóng lại đồ ăn, anh đợi một chút nha." Nói xong liền định đứng dậy đi xuống chợt, một cánh tay từ phía sau vươn ra ôm lấy Hác Hảo."Nếu như...... có thể bắt đầu lại mọi chuyện một lần nữa thì tốt biết bao......" Âm thanh trầm thấp xen lẫn bi thương cùng hối hận. - Nguyên lai Triệu Hiểu Vĩ ta cũng có một ngày hối hận không kịp như thế này!"Anh sao vậy? Công việc gặp rắc rối sao? Chuyện đã xảy ra rồi, có hối hận cũng không làm được gì, chi bằng cố gắng suy nghĩ tìm cách giải quyết, biết đâu còn có cơ hội vãn hồi." Cười cười, ôn nhu vuốt ve cánh tay rắn chắc đang giữ chặt lấy mình, Hác Hảo cổ vũ tinh thần, nói "Em rất tin tưởng vào năng lực của anh hai nga! Mặc kệ có chuyện gì xảy ra, em tin anh nhất định sẽ ngăn được cơn sóng dữ. Vì anh là người có bản lĩnh nhất!""Em thật sự tin như vậy sao? Thật sự còn có cơ hội vãn hồi?" Giống như một người sắp chết đuối bắt được cái phao, Hiểu Vĩ dán mặt sát vào cổ của Hác giác ngứa ngáy do không có thói quen thân cận quá mức khiến cho Hác Hảo hoảng sợ, nhưng lại nghĩ có lẽ anh hai lúc nãy đã gặp không nhỏ đả kích trong công việc, bởi vậy Hác Hảo cũng muốn làm chút gì đó an ủi anh vậy, Hác Hảo xoay người ôm lấy nam nhân trước mặt, mắt nhìn thẳng vào Hiểu Vĩ, kiên định nói "Ân. Chắc chắn còn cơ hội, chỉ cần anh thành tâm muốn vãn hồi. Cố gắng và cố gắng, nhất định sẽ thành công.""Hác Hảo ... A Hảo! Anh... rất thích em...... Em có biết không?" Siết chặt tay, Hiểu Vĩ buộc miệng thốt ra. Chờ hắn nói xong, mới phát hiện ra tâm tình của mình đột nhiên thanh thản, bao nhiêu nhận thức mơ hồ trước đây bỗng chốc sáng tỏ. - Thì ra, ta đối với Hác Hảo chính là loại cảm giác này ......"Hắc hắc, đương nhiên em biết anh thương em nhất. Em cũng thương anh hai nhất, hắc hắc!" Hác Hảo mộc mạc cười lên, đơn thuần không chút tạp Hác Hảo ngồi vào ghế sofa."... Được rồi, nhưng mà từ giờ về sau đừng gọi là 'anh hai' nữa, gọi 'Hiểu Vĩ' có được không?" Ôm chặt người trong lòng, Hiểu Vĩ thì thào cầu xin."Tại sao? Anh hai đổi tên rồi a?""Ách, chúng ta lớn rồi mà còn gọi anh hai em trai, người ngoài nghe được sẽ thấy kì cục lắm. Cho nên ...""Ra là vậy ... Thế nhưng tại sao lại bắt em gọi là 'Hiểu Vĩ' ? Tên 'Hác Học' không hay sao? Em trước đây cũng gọi thế nhưng mà mẹ bắt em phải gọi là 'anh hai'. Mẹ nói gọi thẳng tên là không biết phân biệt lớn nhỏ, không có quy củ." Hác Hảo không kiên nhẫn ngồi trên đùi Hiểu Vĩ, cứ xoay qua xoay lại. - Đã lớn hết cả rồi, sao anh hai lại để mình ngồi trên đùi của anh chứ. Thật chẳng tự nhiên chút nào."Ngoan, bảo bối, đừng nhúc nhích nữa! Cứ ngồi như vậy đi, nga!" Giữ yên Hác Hảo không an phận ngồi trên đùi, Hiểu Vĩ hít một hơi thật mạnh. - Có phải dạo này ta ức chế dữ lắm? Như thế nào lại dễ dàng có phản ứng cơ chứ?Cố gắng khắc chế phản ứng đang dâng lên từ phía dưới bụng, Hiểu vĩ nói tiếp "Anh muốn nghe em gọi "Hiểu Vĩ" có được không? Được không, a Hảo ~~~ " Kéo dài giọng ra vẻ nũng nịu."Ha ha, em biết rồi, sau này sẽ gọi anh là 'Hiểu Vĩ. Chỉ sợ em quen miệng rồi có thể sẽ gọi sai thôi." Đối với hành động của anh hai, Hác Hảo cảm thấy có chút không quen, nhưng ngược lại cũng cảm thấy 'Hác Học' như vậy rất đáng yêu, cho nên nhanh chóng tiếp nhận anh hai đã thay đổi sau khi lớn lên..."Không sao, nếu gọi sai thì anh sẽ sửa. Mặc kệ là bao nhiêu lần!" Trong lòng Hiểu Vĩ lúc này vô cùng mâu thuẫn, một mặt hy vọng Hác Hảo vĩnh viễn không khôi phục trí nhớ, vĩnh viễn quên đi những chuyện mà bản thân đã làm với hắn, tiếp tục duy trì hạnh phúc đang có trước mặt. Mặt khác, Hiểu Vĩ lại không muốn Hác Hảo cứ đối xử với mình như là đối với anh trai Hác Học, mà thật sự thích chính mình vì mình là Hiểu là... Hiểu Vĩ cũng biết, nếu như Hác Hảo khôi phục trí nhớ trở lại bình thường, vậy thì những thứ tốt đẹp hiện tại sẽ giống như ảo ảnh biến mất không chút hình hài. Sợ rằng cho dù có giết Hác Hảo, hắn cũng sẽ không thích một kẻ đã hai lần cường bạo hắn, đem hắn bức đến đường tiệt! Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này!!! Lão thiên gia, ngài đùa với ta như vậy thì vui lắm sao? Hay là bởi vì ta đã làm quá nhiều chuyện xấu, cho nên ngài mới cố ý phái người này đến để trừng phạt ta có phải không?Tại sao ngay từ đầu không cho ta biết hắn là người như thế nào? Tại sao để ta trở thành chủ nợ của hắn? Tại sao ta lại đối với hắn sinh ra thú tính? Tại sao ta lại có tình cảm đối với hắn sau hết thảy mọi chuyện xảy ra? Tại sao để ta nảy sinh tình cảm với hắn, để rồi khi biết được tất cả chân tướng sự việc lại khiến ta hối hận không kịp?Nếu như ta không biết đến sự tồn tại của hắn, nếu như hắn không phải trong đêm giá lạnh cứu ta một mạng, nếu như hắn không quá tốt bụng như vậy, nếu như hắn không phải là một tay đầu bếp tài giỏi, nếu như hắn không mạnh mẽ đến vậy, quật cường đến vậy, nếu như hắn không cố gắng chống đối phản kháng ta, nếu như hắn không thay đổi trở thành bộ dáng hiện tại, và nếu như ta không biết chân tướng sự việc, ta có phải sẽ không thích hắn hay không...........................Trời ơi!!! Bây giờ mới cho ta biết rằng ta thích hắn, liệu có ích gì? Vấn đề là hắn không thích ta...! - Hiểu Vĩ ra sức siết chặt Hác Hảo trong lòng, đem mặt vùi vào lưng của hắn, cảm giác hối hận lẫn tức giận đều dâng lên ... không biết phải làm sao..."Anh...Hiểu Vĩ?" Hác Hảo không hiểu sao thời gian gần đây anh hai thường xuyên đột nhiên rơi vào yên lặng. - Chẳng lẽ áp lực công việc nhiều lắm sao?"A......Hảo......" - 'Hiểu Vĩ', hắn gọi ta là 'Hiểu Vĩ'! Hác Hảo đã gọi ta là Hiểu Vĩ rồi... Ha ha ha! Thích a!Nhưng là ... niềm vui bỗng chốc chùn xuống. - Rốt cuộc ta phải làm sao để Hác Hảo chấp nhận tình cảm hiện tại của ta đây?Một kẻ duy ngã độc tôn, trời cao ưu ái ban cho gương mặt mĩ miều không ai sánh bằng như ta một khi thật sự động tâm, nhưng lại ...phát hiện ra bản thân đã tự cấp cho mình một cái nan đề khó giải...! Ai~~~! Ta nhất định là ăn ở không có đức, cho nên ông trời mới đưa một người như vậy đến gây khó khăn cho ta.......! Con bà nó!-Hác Hảo muốn đến trường thì Hiểu Vĩ nói với hắn hiện tại trường học đang nghỉ Hảo muốn đi làm công thì Hiểu Vĩ khóc lóc nói, có phải em chê anh đối đãi với em không đủ tốt, cho em tiền tiêu vặt quá ít hay ở nhà không vui hay đã hết thích 'anh hai' này rồi...Hác Hảo muốn đi ra ngoài mua thức ăn thì Hiểu Vĩ luôn lấy xe chở hắn Hảo đi đường, nhìn thấy một đứa trẻ bị hai tên nhóc lớn hơn ăn hiếp liền nhịn không được chạy tới ngăn cản. Hiểu Vĩ nắm thắt lưng của hai tên kia mắng đến phát khóc, bắt chúng hứa từ nay về sau không được làm chuyện xấu nữa, sau đó tươi cười hướng người nào đó báo cáo kết Hảo đỡ cụ già đi qua đường, Hiểu Vĩ đứng giữa đường giả mạo cảnh sát giao thông, hễ tên nào không nghe lời vẫn tiếp tục chạy đến là hắn thóa mạ cho một trận. Sau đó thấy không ổn liền trực tiếp gọi điện thoại, kêu đàn em đem xe tải tới lôi cả người lẫn xe đi. - Hừ! Có gan dám đụng vào Hác Hảo của ta xem, con mẹ nó, mày sẽ biết tay!Hác Hảo đi bệnh viện tái khám, Hiểu Vĩ liều mạng hối lộ, năn nỉ bác sĩ ngàn vạn lần không được nói hắn rằng hiện tại không được bình thường linh tinh gì cả. - Cứ nói là sức khỏe của hắn đang khôi phục bình thường a. Ta cầu các Hảo rời nhà đi mua vật dụng thường ngày, tiện tay mua thêm một bộ đồ dành cho người lớn tuổi tặng cho Hiểu Vĩ. Hiểu vĩ cảm kích mặc nó một tuần ba lần, mặc xong lại giặt sạch sẽ rồi tiếp tục mặc nữa. Điều này làm cho mấy tên trong giới thượng lưu quen biết hắn cũng hoài nghi bộ đồ này có phải là kiệt tác của một bậc thầy nào đó hay Hảo nấu cơm, Hiểu vĩ rửa chén, trong vòng ba ngày tất cả mọi đồ thủy tinh hay đồ sứ trong nhà đều rửa thành từng mảnh nhỏ. Đến ngày thứ tư, nam nhân vô cùng cao hứng kéo theo 'em trai' của mình đi ra ngoài mua chén đũa đôi dành cho tình nhân, ngay cả miếng giẻ lau cũng có đôi nốt!Số lượng quần áo trong tủ của Hác Hảo tăng lên nhanh chóng, bộ nào cũng in tranh vẽ hoạt hình giống y như của Hiểu Vĩ. Hai đại nam nhân mỗi ngày đều mặc đồ ngủ in hoạt hình dành cho vợ chồng, sóng vai nhau ngồi xem TV. Thỉnh thoảng Hiểu Vĩ lại giúp Hác Hảo "chỉnh chỉnh" quần khi Hiểu Vĩ phát hiện Hác Hảo thích xem phim kinh dị, nhưng mỗi khi đến cảnh rùng rợn là sợ hãi chui vào lòng ngực của hắn. Nam nhân biến thành lang nhân, nửa đêm tru lên lao bắn ra khỏi nhà, chạy đi mua hơn một trăm đĩa phim kinh dị, mở suốt từ sáng đến tối rồi từ tối đến sáng. Làm cho Hác Hảo rất sợ ngủ một mình ban đêm, len lén chui vào ổ chăn của ai kia, nam nhân lúc này mở nụ cười dâm đãng, tối nào cũng không khóa cửa phòng mà bối ~~~, ta đến đây a~~~, hắc hắc hắc!_____ nửa đêm, sắc lang lẻ loi một mình trong phòng tắm vừa xối nước lạnh vừa xướng tình ca.......-Hôm nay do công việc bận rộn nên trưa không thể về nhà ăn cơm, Hiểu Vĩ đành gọi điện về nhà bảo Hác Hảo cứ ăn cơm trước không cần đợi hắn, Hác Hảo đáp đã nấu xong, Hác Hảo bắt đầu cảm thấy buồn phiền. - Đồ ăn nhiều thế thì làm sao một người ăn hết được chứ? Sức ăn của một mình Hiểu Vĩ bằng ba người bình thường cộng lại. Thật không thể hiểu nổi, nhìn anh hai gầy gò như thế mà có thể ăn được nhiều đến vậy! Ăn nhiều thế rồi nó tiêu hóa đi đâu không đến chiều thì đồ ăn cũng mất ngon rồi. Hơn nữa, ăn một mình rất tịch mịch đến trong khoảng thời gian này lúc nào cũng có Hiểu Vĩ bên cạnh, cùng ăn cơm, cùng quanh quẩn một chỗ với nhau, thật vui làm sao! Thì ra, không ở chung với ba mẹ lại thoải mái đến vậy. - Lần đầu tiên Hác Hảo có ý nghĩ hy vọng được mãi mãi ở bên cạnh 'anh hai' Hiểu Vĩ. Nhưng ngay lập tức cảm thấy hổ thẹn vì tư tưởng đó. - Ta sao có thể chỉ nghĩ đến hạnh phúc của bản thân mà quên đi công ơn dưỡng dục của cha mẹ? Hơn nữa, anh hai ưu tú như vậy, sớm muộn gì cũng kết hôn, đến lúc đó ta chắc chắn phải dọn ra ngoài a...A! Đúng rồi! Ta có thể đem cơm đến công ty của anh để cùng nhau ăn a! Trước kia ta cũng thường xuyên đem cơm đến trường cho anh, lúc đó anh đã rất vui vẻ. Anh thường nói đồ ăn ở bên ngoài bán không ngon bằng đồ ăn do ta quá, cứ như vậy đi! Anh hai nhất định sẽ rất khi quyết định xong, Hác Hảo vội vàng bắt đầu chuẩn bị đồ ăn. May mắn thay, trong nhà này cái gì cũng có, Hác Hảo rất nhanh tìm được một cái hộp cơm thật lớn, sau đó chuẩn bị đầy ra danh thiếp công ty mà Hiểu Vĩ đưa cho mình, ngoài trừ số điện thoại văn phòng, Hiểu Vĩ còn dùng bút màu dạ quang tô đậm tất cả số điện thoại di động, địa chỉ liên lạc này nọ cho Hác Hảo. Hác Hảo lấy một ít tiền rồi mang theo hộp cơm đi ra cửa, kêu một chiếc taxi chạy thẳng đến công ty Phi trong công ty Phi Thiên."Con bà nó! Tao hỏi ngươi! Lần trước mượn chúng tao sáu trăm vạn, định làm sao để trả lại hả? Ân?! Nói a! Đồ ăn hại!!!" Thanh niên vừa nói vừa dùng chân đá vào đầu của một gã trung niên mập mạp lúc này đã ướt đẫm mồ hôi vì sợ."Tôi ... tôi nhất định sẽ trả lại, nhất định... Xin cho tôi thêm chút thời gian. Cầu xin ngài! Quản lý Vương! Triệu tổng! Triệu tổng, tôi cầu xin ngài! Nghĩ tình nhà chúng tôi đã làm ăn với nhà ngài một thời gian dài như vậy, gia hạn thêm mấy ngày nữa đi, tôi cầu xin ngài! Tôi đây dập đầu với ngài!" Nói xong, gã trung niên mập mạp xoay người hướng nam nhân đang ngồi ở phía trên, cao ngạo lạnh lùng quan sát nãy giờ, quỳ hai gối, khom hạ thắt lưng mà dập đầu thật mạnh."Con mẹ nó, ngừng ngay! Nếu như con nợ nào cũng như ngươi, dập đầu vài cái là xong thì công ty chúng tao còn làm ăn cái rắm gì nữa. Nói! Tháng này ngươi có thể trả được bao nhiêu tiền?" Người thanh niên thấy tổng tài khó chịu phất tay, vội vã tiến lên nắm lấy cổ áo của gã trung niên kéo ra xa khỏi người Hiểu Vĩ."Tôi ... tháng này tôi thực sự không gom được. Tôi không ngờ tôi đã bỏ ra nhiều công sức như vậy mà lại thất bại... Tưởng rằng lần này công ty X tuyển thứ trưởng, nếu không phải tôi trúng thì còn ai vào đây, không nghĩ đến giữa đường lại xuất hiện Trình Giảo Kim! Bao nhiêu tâm huyết của tôi, tài sản của tôi đều bỏ vào đó hết." Gã trung niên té xuống liền bò đến ôm chân của Hiểu Vĩ, khóc lóc thảm thiết "Hiểu Vĩ! Xem như chú cầu xin con, con nghĩ đến tình nghĩa trước kia giữa nhà chúng ta mà gia hạn cho chú thêm một thời gian nữa đi. Chỉ cần cho chú thêm một cơ hội nữa, đừng nói sáu trăm vạn, dù là một ngàn hai trăm vạn chú cũng trả đủ cho con! Hiểu Vĩ!""Tiết tiên sinh, ngài làm nhăn ống quần của tôi rồi!" Hiểu Vĩ nhíu mày. - Đáng chết! Đây là do Hác Hảo của ta mỗi ngày tân tân khổ khổ giúp ta ủi thẳng, ngươi dám làm nhăn nó sao! Còn không mau bỏ bàn tay bẩn thỉu của ngươi ra!"Có nghe thấy không? Triệu tổng nói ngươi bỏ tay ra! Đúng là đồ đầu heo! Con mẹ nó! Đừng có bắt chước bọn đàn bà khóc lóc ỉ ôi! Nhìn thật kinh tởm! ......" Người phụ trách vụ vay nợ này không ngừng chửi bậy. Vốn nghĩ rằng lão già này thể nào cũng thắng trong đợt tuyển cử, không ngờ hắn lại ngu ngốc quá, đi tham lam cho nhiều vô để rồi bị người ta tố cáo. Như thế cũng tốt, bao nhiêu cố gắng của lão phút chốc như công dã tràng!"Tiểu Vương, cậu xem chuyện này phải giải quyết sao đây?" Chuyện này vốn không cần Hiểu Vĩ ra mặt. Bình thường mấy vụ cho vay này đã có bộ phận khác phụ trách, Hiểu vĩ không cần nhúng tay vào. Còn riêng chuyện của Hác Hảo là do hắn cảm thấy hứng thú, dù gì cũng là ân nhân cứu hắn một mạng. Sở dĩ lần này phiền đến hắn là do con nợ cứ một mực khẳng định có quen biết với tổng tài Triệu Hiểu Vĩ của công ty Phi Thiên, nào là có quan hệ mật thiết với Triệu gia v...v... cho nên đám cấp dưới mới xin chỉ thị nhờ Hiểu Vĩ ra mặt một Mẹ ôi!!! Chính là vì cái tên khốn kiếp không đâu này, làm hại lão tử đến giữa trưa rồi mà không thể về nhà ăn cơm với Hác Hảo!!! Ta kháo! Cho ngươi chết luôn!"Theo như điều tra, tài sản hiện tại của hắn ngoại trừ hai tòa nhà, một chiếc xe, còn những thứ khác đều đã bị đem bán để trả nợ. Mặt khác, hắn có một đứa con trai đang du học ở nước ngoài, hình như có giữ một số tài khoản đặc biệt. Vợ hắn do là người dân tộc thiểu số, cho nên được phép sinh đứa thứ hai, là một đứa con gái, bây giờ đang theo học đại học ở trong nước. Cha vợ của hắn vốn là một nhạc công dân tộc thiểu số, nhưng vì khinh thường con rể nên đã đoạn tuyệt quan hệ từ lâu. Do đó, hiện tại con đường hoàn nợ của hắn chỉ có mấy khả năng này thôi." Quản lý Vương một bên lật sổ xem tư liệu một bên giải thích."Đem nhà của hắn sửa sang lại rồi bán hết đi. Tiểu Ngô với tiểu Lưu đem theo mấy anh em khác đến nhà hắn kiểm tra tịch thu tài sản trong nhà, nhớ chú ý mấy món châu báo, đồ cổ, tranh tác phẩm nghệ thuật, nhớ đừng bỏ qua két sắt. Tiểu Vương, cậu cho người đi đem con trai hắn và tài khoản tiết kiệm về đây, nhân tiện 'giới thiệu' cho con gái của hắn vài công việc để kiếm tiền. Chú ý hắn cho kỹ, đừng để bọn chúng lén bỏ trốn, nếu như chúng dám bỏ trốn, cứ trực tiếp lấy hết nội tạng của chúng đem đi bán ..." Hiểu Vĩ còn chưa kịp nói xong, gã trung niên đang dỏng tai nghe cả hai nói chuyện liền ôm chặt lấy bắp đùi của Hiểu Vĩ, nói "Van cầu con! Van cầu con! Xin đừng làm vậy! Chú nhất định sẽ trả hết tiền! Nhất định sẽ trả hết! Đừng lục soát nhà chú, đừng bán nó! Chú sẽ bị người ta cười chết mất. Như vậy có được không? Con không cần đi tìm con trai chú, chú đem đứa con gái gán cho con, con cứ giới thiệu công việc nào cho nó cũng được. Con tin ta đi! Van cầu con! Cầu...""Cút!" Hiểu Vĩ một cước đá văng gã trung niên ra, vẻ mặt chán ghét kinh tởm. "Khốn kiếp! Con trai là do ngươi sinh ra, thế đứa con gái không phải do ngươi sinh ra sao? Nếu như người cầu xin cho đứa con gái, để tất cả mọi chuyện do ngươi gánh vác, ta còn cho ngươi thêm chút thời gian... Con mẹ nó!""Triệu tổng? Thực xin lỗi vì đã quấy rầy..." Cửa bị mở ra, thư ký tiến vào nhìn thấy biểu tình của Hiểu Vĩ, nhỏ giọng kêu."Chuyện gì?" Xăng ống tay áo chuẩn bị đánh người, Hiểu Vĩ không kiên nhẫn đáp."Bên ngoài có vị Hác tiên sinh đến tìm. Nói đến tìm một người tên là 'Hiểu Vĩ', là tổng giám đốc??" Sắc mặt thư ký có vẻ cổ quái."Cậu nói cái gì? Có phải hắn tên là Hác Hảo?" Hiểu Vĩ ngây người. - Sao a Hảo lại tới đây? Chẳng lẽ ở nhà xảy ra chuyện gì?"Đúng vậy. Người đó nói là đến đưa cơm cho 'anh hai'." Thư ký hiển nhiên hiểu lầm hàm nghĩ của từ 'anh hai' rồi."Ha ha, bây giờ thật khó tìm được 'em trai' nào tốt như vậy, lại đưa cơm đến tận công ty." Biết rõ sở thích của Hiểu Vĩ, quản lý Vương tuy rằng đã có vợ nhưng lại vô cùng tò mò. Hác Hảo rõ ràng là con nợ của Hiểu Vĩ, chắc là dùng thân thể để trả nợ rồi, chuyện này bây giờ rất bình thường. Điểm kì quái chính là Hiểu Vĩ chẳng biết tại sao lại đi coi trọng lão nhà quê đó như đem cơm đến cho ta?~~~ A Hảo vội đưa cơm tới cho ta ăn?~~~ Rồi rồi rồi rồi rồi?! Oa...... - Hai mắt Hiểu Vĩ toát ra hình trái tim, nhảy múa xung quanh."Mau mau! Đưa cậu ấy vào phòng làm việc của tôi. A, không không! Để tôi đi ra tiếp cậu ấy. Tiểu Vương, cậu không được đi ra. Còn Lưu Bân đâu, kêu hắn về nhà đi. Không! Chờ tôi đưa Hác Hảo vào phòng làm việc xong, các cậu mới được ra." Phân phó xong, Hiểu Vĩ lập tức đi ra cửa. Đột nhiên, hắn quay đầu lại, nói "Nhớ kỹ, ngàn vạn lần không được để tên này chạy đến chỗ tôi nói hươu nói vượn gây phiền toái. Giải quyết hắn thật tốt vào! Tiểu Vương tiểu Ngô, giao cho các cậu!""Cậu ấy ở đâu?" Hiểu Vĩ quay đầu hỏi thư ký Trần Tín Nhiên."Tại phòng tiếp tân. Còn chưa đi vào.""Tín Nhiên, cậu không cần đi theo. Giúp tôi chuẩn bị trà nước đem đến phòng làm việc, sau đó phân phó mọi người không ai được tiến vào. Đúng rồi, nhớ nói rõ cho tất cả mọi người, ai cũng phải lộ ra khuôn mặt tươi cười. Ai dám cả gan bày ra bộ dạng hung ác dữ dằn trước mặt tôi thì coi chừng đó!" Hiểu Vĩ lộ răng nanh uy hiếp."Vâng, tuân lệnh! Ách, lão Đại, vị này chẳng lẽ là ...... chân mệnh thiên tử?" Cố gắng nín cười, Tín Nhiên hiếu kỳ hỏi thăm. Lần đầu tiên, cậu nhìn thấy lão Đại lạnh lùng xảo trá ngoan độc mà lại có thể lộ vẻ mặt khẩn trương đến vậy. - A~, sức mạnh tình yêu thật là vĩ đại! Xem ra, vị Hác Hảo này ......"Đúng! Đó là lão bà của tôi. Hắc hắc hắc! Rất tuyệt..." Hiểu Vĩ lần đầu được người khác xác định quan hệ với Hác Hảo, không khỏi cao hứng tự cấp danh xưng cho Hác Hảo."Ách... cũng không tệ lắm......!" Bỏ qua ngoại hình bên ngoài không nói, không khí xung quanh nam tử kia thật sự rất nhu hòa, làm cho người ta có thể không tự chủ được mà trầm tĩnh lại. Nếu như lão Đại đã chọn hắn, chắc chắn hắn phải có điểm xuất sắc. Đừng nhìn dung mạo của hắn không tốt, có lẽ về phương diện 'kia' của hắn nói không chừng rất lợi hại đi...... Yêu cầu của lão Đại đối với phương diện 'đó' rất cao mà. - Đầu óc thư ký Trần tràn ngập tưởng tượng màu hồng!Hết chương 12 Truyện Hảo Nhân Nan Vi của tác giả Dịch Nhân Bắc thuộc thể loại đam mỹ hiện đại, đô thị , nhất thụ nhất công , mỹ công sửu thụ , đại thúc thụ. Truyện xoay quanh 2 nhân vật chính đó là Hiểu Vĩ công và Hác Hảo thụ.Hác Hảo, một kẻ nhà quê bình thường, lương thiện, chỉ vì bị cha mẹ hãm hại mà phải gánh lấy số nợ khổng lồ, từ đây bắt đầu những ngày tháng bi thảm không có thiên lý. Lại cũng chỉ vì vô tình cứu được cái mạng nhỏ của tên đại ca hắc bang anh tuấn, trẻ tuổi, cho nên càng khó trở lại cuộc sống yên bình như trước! Một đẹp, một xấu; một giàu, một nghèo; câu chuyện giữa bọn họ cuối cùng sẽ ra sao?!Lão già- Ở trong mắt Triệu Hiểu Vĩ, hễ đàn ông nào vượt quá hai mươi lăm tuổi thì đều được xem như lão già. Diện mạo bình thường, thân hình cũng có chút cao ráo, mỗi tội gầy quá. Nhưng kiểu tóc...Hắn để kiểu húi cua sao? Hắn là người thời đại nào vậy? Đống quần áo này là gì đây? Hàng mua bên lề đường? Còn đôi chân kia đang mang cái quỷ gì thế?

hảo nhân nan vi